Em không muốn hôn, em muốn lên giường... Nó và anh yêu nhau được gần 2 năm
rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy
rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó
được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng anh
cho nó. Anh đẹp, tài giỏi và rất đàn ông.
Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì lẽ đó
nên suốt 2 năm yêu nhau dù có xảy ra
chuyện gì, nó cũng không bao giờ khóc.
Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng. Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn
ông, bố anh ta là đối tác của anh, và anh
ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm nó rất
khó chịu nhưng nó không nói gì. Gần
đây công việc của anh gặp chút rắc rối,
anh có ít thời gian để chăm sóc nó nhưng nó không giận, nó chỉ thấy
thương anh hơn thôi. Tối hôm đó nó
chuẩn bị đi ngủ thì nhận được điện
thoại của anh, có vẻ như anh đang rất
buồn. Anh khóc, anh nói rằng công ty
của anh sắp phá sản, anh nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm triệu. Nghe anh
nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngayđến
ôm lấy anh nhưng nó không thể. Đã gần
12h, nó không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó
cảm thấy mình thật bất lực và vô dụng
khi chỉ có thể an ủi anh những câu bình thường như một người bạn. Một tuần
sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt: _Anh này, chúng mình chia tay nhé! Nó
nói với khuôn mặt không chút cảm xúc,
còn anh thì như vừa bị sét đánh, trân
trân nhìn nó. Anh không nói gì, cũng
không hỏi nó lý do chia tay. Anh nghĩ
giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải
thoátcho nó. _Cho anh hôn em lần cuối được không? _Em không muốn hôn, em muốn lên
giường! _Không được, sau này em còn phải lấy
chồng nữa. Anh buồn bã nói. Nó nhìn
xoáy sâu vào đôi mắt anh. Bằng một ma
lực không thể chối từ, đêm đó nó đã trở
thành người đàn bà của anh. Sáng hôm
sau tỉnh dậy nó đã đi. Bên cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp héo úa đè lên
những giọt máu đỏ sẫm trên nền ga
trắng. Anh ngồi bần thần một lúc lâu.
Bỗng điện thoại áo có tin nhắn, là số của
nó. "Em yeu anh!" Anh như chết đứng,
ngay lập tức anh gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh không hiểu nổi nó đang
nghĩ gì nữa, nhưng nó làm anh phát
điên. Anh không đi tìm nó mà chuyên
tâm vào làm ăn. Có một công ty đồng ý
đầu tư để giúp công ty khỏi đà phá sản. Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp,
ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh
được biết hiện nó đang cặp với một
công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra vậy,
anh cười thầm, hoá ra người mà anh đã
từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi. Hơn mộtnăm sau anh lấy vợ, một người phụ
nữ chín chắn, điềm đạm nhưng cô ấy
không có nụ cười híp mí như nó, cô ấy
yếu đuối hay khóc, và cô ấy không còn
trinh. Anh không trách và dằn hắt vợ.
Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có lẽ đây là cái
giá anh phải trả. Giờ đây công việc của
anh đang tiến triển rất tốt, gia đình rất
hạnh phúc, duy chỉ có điều đứa con gái
của anh khi mới sinh ra đã bị viêm võng
mạc nên mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất đau khổ vì điều đó, hai người
luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào
đó sẽ hiến tặng mắt cho bé. Anh tình cờ
gặp lại nó sau 3 năm mất liên lạc. Giờ
trông nó đẹp hơn, dịu dàng hơn và đàn
bà hơn. _Lâu lăm không gặp, em dạo này sao
rồi? _Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư
luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao? _Anh cũng kết hônrồi... Anh kể về đứa
con mới 1 tuổi bị mù của mình cho nó.
Lần thứ hai nó thấy anh khóc. Lần thứ
nhất khi công ty anh sắp phá sản. Ừhm,
anh chưa bao giờ khóc vì nó, chưa bao
giờ. Không khí trở nên nặng nề và căng
thẳng. Cuối cùng nó là người kết thúc: _Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về
trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng buồn
nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi. Anh
cười, một nụ cười rất buồn. Mấy ngày sau anh nhận được tin từ
bệnh viện là có người hiến mắt cho con
gái anh. Không có lời nào diễn tả được
niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ
chồng anh lúc này. Anh không được biết
người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người đó rất
nhiều. Một tháng sau ca phẫu thuật, con
gái anh đã có thể tự nhìn cuộc sống
bằng chính đôi mắt của nó. Vào một
ngày, anh nhận được một hộp quà do
không rõ người tặng gửi đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký và một lá thư.
Không biết có sự thôi thúc gì mà anh
ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc và
đọc hết. Lá thư là của một người đàn
ông "Tôi không muốn gửi cuốn sổ này
cho anh, cô ấy cũng không muốn, nhưng lương tâm tôi bắt ép tôi phải
làm, nếu không tôi sẽ không sống nổi
quãng đời còn lại. Cô ấy là một người
phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi được
cô ấy yêu như vậy!" Là nó, trang đầu
tiên anh mở ra là ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một năm yêu nhau. "Ngày...tháng...năm... Hôm nay em thấy
anh khóc qua điện thoại, em chỉ muốn
chạy ngay đến để ôm chặt lấy anh
nhưng em không thể, em xin lỗi, em
thật vô dụng... Ngày...tháng...năm... Thật kinh khủng, có
người đàn ông tìm em và nói nếu em
đồng ý làm người tình của anh ta thì
anh ta sẽ giúp công ty anh khỏi bị phá
sản. Em rất yêu anh, em không thể phản
bội anh, nhưng em càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì
được như thế... Ngày...tháng...năm... Hôm nay em quyết
địnhchia tay, em nói muốn lên giường
với anh. Anh nhìn em giống như em là 1
con điếm rẻ tiền thèm khát dục vọng
vậy. Em đâu muốn thế, em chỉ muốn
dành tặng cái thứ quý giá nhất cho người em yêu thôi. Nếu không em sợ
em sẽ hư hỏng với bất kỳ người đàn
ông xấu xa nào mất... Ngày...tháng...năm... Người đàn ông đó
rất quan tâm và yêu thương em nhưng
không làm em quên đi hình ảnh của anh
được. Dù không yêu, em vẫn đồng ý kết
hôn với người ấy như để trả nợ. Anh ơi,
cuộc đời sao mà bất công thế, tạo hoá đang trêu ngươi em. Ngày em đi mua
nhẫn cưới cũng là ngày em biết mình bị
ung thư cổ tử cung. Nếu phẫu thuật em
sẽ không chết nhưng sẽ mất đi khả
năng làm mẹ. Còn gì đau khổ hơn với
người phụ nữ không thể sinh con? Và sau ca phẫu thuật, em đã rời bỏ anh ấy,
để anh ấy có thể cưới một cô vợ theo
đúng nghĩa.... Ngày...tháng...năm... Em đã trở thành
một con điếm cao cấp anh ạ! Em sẵn
sàng lên giường với bất cứ người đàn
ông nào cho em tiền. Em cặp với rất
nhiều đại gia, cuộc sống của em trở nên
buông thả và sa đoạ đến không ngờ. Những lúc mệt mỏi và tuyệt vọng, em
luôn nhớ đến anh, em thực sự rất nhớ
anh... Ngày...tháng...năm... Hôm nay em được
biết mình chẳng còn sống được bao nữa
anh à. Vết mổ lần trước bị nhiễm trùng,
di căn lên cả vùng bụng. Buồn thật, cuộc
đời đúng là đang rẻ rúng em mà. Mà
thôi, dù sao em sống thế này đủ rồi, em không muốn tiếp tục nữa, nhưng trước
khi chết em muốn gặp lại anh, một lần
thôi... Ngày...tháng...năm... Đây là lần thứ 2 em
thấy anh khóc. Đứa con gái bé bỏng tội
nghiệp của anh bị mù, có lẽ anh đau
lòng lắm! Thấy anh buồn như vậy trái
tim em như muốn vỡ tan ra vậy... Ngày...tháng...năm.... Hôm nay tròn 5
năm chúng ta yêu nhau, và cũng sẽ là
ngày em kết thúc cuộc đời đau khổ này.
Dù sao em cũng không cần đến đôi mắt
này nữa, em sẽ tặng nó cho con gái anh,
để em mãi mãi được ngắm nhìn anh. Lời cuối em muốn nói rằng em rất rất yêu
anh. Tạm biệt!" Đọc xong quyển nhật kí gần 3 năm đầy
đau khổ và nước mắt của nó, anh
dường như chết ngay tại lúc đó. Anh
không ngờ nó lại yêu anh nhiều như
thế, anh mắc nợ nó quá nhiều. Trong vô
thức, nước mắt anh rơi, lần này là vì nó nhưng nó mãi mãi không bao giờ thấy
được nữa. Anh vào phòng, vợ anh đang
ngủ, anh đến gần cái nôi của con gái.
Đứa con của anh vẫn đang mở to đôi
mắt để nhìn mọi thứ xung quanh. Thấy
bố, con bé khẽ cười, nụ cười híp mí vô cùng đáng yêu. Anh cúi xuống hôn nhẹ
lên trán con một cái, nước mắt anh rơi
ướt cả gối của con. Anh lại gần giường
kéo chăn lên cho vợ rồi ra khỏi phòng. Sáng hôm sau vợ anh tìm thấy trong
phòng làm việc của anh 2 tờ giấy. Một là
đơn từ chức, hai là đơn ly hôn. Tất cả tài
sản và căn nhà anh để lại hết cho vợ
con, nhưng anh đi đâu thì không một ai
biết.